Chị Lan tại Q. Đống Đa, Hà Nội tâm sự:

Tôi làm công chức nhà nước, lấy chồng năm 27 tuổi, lấy chồng được 8 năm hai vợ chồng luôn ngập tiếng cười, niềm hạnh phúc nhân đôi khi hai vợ chồng chuẩn bị đón đứa con thứ 2. Trong thời gian này tôi rất hạnh phúc từ trong gia đình đến làng xóm đều ngường mộ tôi, thế nhưng không ai biết trước được điều gì khi cuộc hôn nhân này lai sắp rơi xuống vực thẳm khi bị chồng phản bội một cách nhục nhã, đau đớn.

Chuẩn bị sinh bé thứ 2 nhưng ông bà nội ở xa, tôi thuê giúp việc qua một bên giới thiệu, cô ấy tên Thơm, cùng bằng tuổi tôi nhưng đã ly hôn, gửi con cho ông bà ngoại ở quê để lên thành phố làm. Thơm là người sạch sẽ, biết việc mà nhờ cô ấy những tháng cuối thai kỳ tôi không thấy mệt mỏi, khó chịu. Việc chăm con gái đầu chị Thơm làm đâu ra đấy thi thoảng cột tóc, dạy bé vẽ tranh, đua bé đi chơi. Bé Trâm Anh cũng tỏ ra quý mến cô giúp việc, không còn đòi ngủ cùng bố mẹ mà nằm cũng Thơm nên tôi hoàn toàn yên tâm giao cả con gái cho người giúp việc chăm sóc.

Giúp việc đắc thắng sau khi ôm vợ con về ngoại

Giúp việc đắc thắng sau khi ôm vợ con về ngoại

Thời gian sau tôi hạ sinh một bé trai nhưng là ca sinh khó khiến tôi yếu nằm viện lâu hơn người ta 5 ngày, về nhà con quấy khóc tôi lại càng gầy yếu, trầm cảm, cáu gắt với chồng. mẹ tôi từ quê lên thăm thấy con xót xa nên bảo tôi về quê bà chăm cho, nhưng về quê đứa đầu phải nghỉ học nên tôi không yên tâm, chông ở đây mình tôi lại lo anh ăn cơm đường cháo chợ. Thương chồng tôi từ chối nhưng anh động viên để tôi về. Chồng bảo tôi và con nhỏ về ngoại vài tháng, con gái lớn trên này đi học, Thơm sẽ cơm nước cho chồng và con chị, thấy phương án hợp lý nên tôi xếp hành lý về quê.

Ở với ông bà sức khỏe tôi bình phục nhanh, cuối tuần anh đều tranh thủ đưa con gái và mua quà về thăm hai mẹ con tôi, mấy lần về thăm chồng đều đề cập tăng lương cho giúp việc, lần nào anh cũng bày tỏ thương nhớ rồi hẹn cuối tuần sau về đón mẹ con tôi, nhưng lần nào tới cuối tuần anh đều kêu bận ko về kịp. Do nóng lòng nên tôi bắt xe lên mà cũng không gọi báo trước cho chồng, tới nơi tôi thấy mọi thứ im lặng dường như không có ai ở trong nhà, mà rõ ràng tôi thấy xe chồng ở ngoài cổng mà trước đó gọi anh bảo bận ở công ty. Mà cứ nghĩ Thắm đi chợ nên nhà không có ai nên tự xách đồ lên. Vừa đẩy cửa vào phòng ngủ tôi chết đứng khi thấy Thơm và chồng tôi đang ngủ trên chiếc giường của hai vợ chồng, chứng kiến cảnh đó nên tim tôi đau như ai xé, tôi la hét thì hai người giật mình, tỉnh giấc, chồng tái mắt, quỳ xuống xin lỗi, anh bảo một phút yếu lòng nên mới phạm sai lầm. Thơm nhìn tôi mỉm cười đắc ý, nước mắt tuôn rơi nên tôi đuổi họ ra khỏi nhà. Đến giờ con tôi được 1 tuổi tôi vẫn chưa thể bình tâm trở lại, hình ảnh đó ám ảnh cả khi trong giấc ngủ.